玲瓏玉

清代 周之琦
蓉缺櫻殘,早添得、韻事京華。玻璃沁碗,喚來紫陌雙叉。 妙手玎璫弄巧,勝肩頭鼓打,小擔聲嘩。停車。裁油雲、隔住玉沙。 暗想槐薰倦午,正窗閒雪藕,鼎怯煎茶。碎響玲瓏,問驚回、好夢誰家。 屏間珠喉輕和,有多少、鈴圓磬徹,低唱消他。晚香冷,伴清吟、深巷賣花。
róng quē yīng cán   zǎo tiān yùn shì jīng huá qìn wǎn   huàn lái shuāng chā
miào shǒu dīng dāng nòng qiǎo   shèng jiān tóu   xiǎo dān shēng huā tíng chē cái yóu yún zhù shā
àn xiǎng huái xūn juàn   zhèng chuāng xián xuě ǒu   dǐng qiè jiān chá suì xiǎng líng lóng   wèn jīng huí hǎo mèng shuí jiā
píng jiān zhū hóu qīng   yǒu duō shǎo líng yuán qìng chè   chàng xiāo wǎn xiāng lěng   bàn qīng yín shēn xiàng mài huā