玲瓏玉

宋代 姚雲文
開歲春遲,早贏得、一白瀟瀟。風窗淅簌,夢驚金帳春嬌。是處貂裘透暖,任尊前回舞,紅倦柔腰。今朝。虧陶家、茶鼎寂寥。料得東皇戲劇,怕蛾兒街柳,先斗元宵。宇宙低迷,倩誰分、淺凸深凹。休嗟空花無據,便真箇、瓊雕玉琢,總是虛飄。虛飄。且沈醉,趁樓頭、零片未消。
kāi suì chūn chí   zǎo yíng de bái xiāo xiāo fēng chuāng   mèng jīng jīn zhàng chūn jiāo shì chù diāo qiú tòu nuǎn   rèn zūn qián huí   hóng juàn róu yāo jīn zhāo kuī táo jiā chá dǐng liáo liào de dōng huáng   é ér jiē liǔ   xiān dòu yuán xiāo zhòu   qiàn shuí fēn qiǎn shēn āo xiū jiē kōng huā   biàn 便 zhēn qióng diāo zhuó   zǒng shì piāo piāo qiě shěn zuì   chèn lóu tóu líng piàn wèi xiāo