玲瓏四犯 送廿子明還豫章

明代 俞彥
歌罷尊空,奈陌上驪駒,又自催早。握手河梁,極目水天綿邈。 孤客荏冉征途,淚染斷腸芳草。笑年年、季子裘敝,惟有舌存未老。 暮雲春樹江東道。任王孫、去來諳飽。中原漫道稀麟鳳,故把劉寶惱。 尋想翠幄夜闌,醉夢裡、狂情杳眇。更甚時,並轡油壁,殢人嬌好。
zūn kōng   nài shàng   yòu cuī zǎo shǒu liáng   shuǐ tiān mián 綿 miǎo
rěn rǎn zhēng   lèi rǎn duàn cháng fāng cǎo xiào nián nián qiú   wéi yǒu shé cún wèi lǎo
yún chūn shù jiāng dōng dào rèn wáng sūn lái ān bǎo zhōng yuán màn dào lín fèng   liú bǎo nǎo
xún xiǎng cuì lán   zuì mèng kuáng qíng yǎo miǎo gèng shén shí   bìng pèi yóu   rén jiāo hǎo