玲瓏四犯·流水人家

宋代 張儼
流水人家,乍過了斜陽,一片蒼樹。怕聽秋聲,卻是舊愁來處。因甚尚客殊鄉,自笑我、被誰留住。問種桃、莫是前度。不擬桃花輕誤。少年未識相思苦。最難禁、此時情緒。行雲暗與風流散,方信別淚如雨。何況夜鶴帳空,怎奈向、如今歸去。更可憐,閒裏白了頭,還知否。
liú shuǐ rén jiā   zhà guò le xié yáng   piàn cāng shù tīng qiū shēng   què shì jiù chóu lái chù yīn shén shàng shū xiāng   xiào bèi shuí liú zhù wèn zhǒng táo shì qián táo huā qīng shào nián wèi shí xiàng zuì nán jìn shí qíng xíng yún àn fēng liú sàn   fāng xìn bié lèi kuàng zhàng kōng   zěn nài xiàng jīn guī gèng lián   xián bái le tóu   hái zhī fǒu