玲瓏四犯·碧黯塞榆

宋代 譚宣子
碧黯塞榆,黃銷堤柳,危欄誰料重撫。才情猶未減,指點驚如許。當時共伊東顧。為辭家、怕吟鸚鵡。袞袞波光,悠悠雲氣,陶寫幾今古。 生塵每憐微步。渺江空歲晚,知在何處。土花封玉樹。恨極山陽賦。吹薌扇底餘歡斷,怎忘得、陰移庭午。離別苦。那堪聽、敲窗凍雨。
àn sāi   huáng xiāo liǔ   wēi lán shéi liào zhòng cái qíng yóu wèi jiǎn   zhǐ diǎn jīng dāng shí gòng dōng wèi jiā yín yīng gǔn gǔn guāng   yōu yōu yún   táo xiě jīn
shēng chén měi lián wēi miǎo jiāng kōng suì wǎn   zhī zài chǔ huā fēng shù hèn shān yáng chuī xiāng shàn huān duàn   zěn wàng yīn tíng bié kān tīng qiāo chuāng dòng