玲瓏四犯

宋代 劉子才
幾壘雲山,隔不斷闌干,天外凝眺。秋與愁並,梧逕雨痕先表。嬌夢半握芙蓉,奈曲曲、翠屏深窈。問愁根,當年誰種,漠漠淡煙衰草。 鴛鴦懶拂苹花影,記眉嫵、縈情多少。轆轤玉虎牽絲轉,聽盡秋紅曉。算誰念、臥雲衣冷,香壓金蟾小。寫新詞、先寄江鴻歸去,且教知道。
lěi yún shān   duàn lán gān   tiān wài níng tiào qiū chóu bìng   jìng hén xiān biǎo jiāo mèng bàn róng   nài cuì píng shēn yǎo wèn chóu gēn   dāng nián shuí zhǒng   dàn yān shuāi cǎo
yuān yāng lǎn píng huā yǐng   méi yíng qíng duō shǎo lu qiān zhuǎn   tīng jǐn qiū hóng xiǎo suàn shuí niàn yún lěng   xiāng jīn chán xiǎo xiě xīn xiān jiāng hóng guī   qiě jiào zhī dào