玲瓏四犯

清代 馮煦
隔浦暗鐙,孤城清角,天涯能幾相見。斷橋西去月,照影驚蕭散。 而今俊游漸懶。算煙波、再來都換。一別浮塵,十年漂梗,芳序黯將晚。 無人地憑闌遍。望淮南落木,離緒何限。夜闌潮信穩,夢與輕鴻遠。 曾攜手處銷凝甚,又千里、霜空雲亂。誰更遣。愁來怕、尊中酒淺。
àn dèng   chéng qīng jiǎo   tiān néng xiāng jiàn duàn qiáo 西 yuè zhào   yǐng jīng xiāo sàn    
ér jīn jùn yóu jiàn lǎn suàn yān zài lái dōu huàn bié chén shí nián piāo   gěng fāng àn   jiāng wǎn        
rén píng lán biàn wàng huái nán luò   xiàn lán cháo xìn wěn mèng   qīng hóng yuǎn      
céng xié shǒu chù xiāo níng shén   yòu qiān shuāng kōng yún luàn shuí gèng qiǎn chóu lái zūn zhōng jiǔ qiǎn