零陵憶弟妹

宋代 范純仁
感秋懷弟妹,憔悴客瀟湘。他日常星聚,衰年隔雁行。 既盲難引望,垂老易悲傷。安得騎鴻鵠,高飛向汝傍。
gǎn qiū huái mèi   qiáo cuì xiāo xiāng cháng xīng shuāi   nián yàn háng    
máng nán yǐn wàng   chuí lǎo bēi shāng ān hóng gāo   fēi xiàng bàng