靈峰聞秋雨

宋代 鄭剛中
夜靜荷池葉翻翻,聲如珠璣落冰盤。 小窗客夢忽驚破,知是秋雨來池間。 清曉陰雲壓前山,涼風飄蕭起林端。 病身便覺衣袂薄,蒲葵已作無情看。 田家喧呼各相勸,年豐可望康籺寬。 更願朝廷念東南,吾儕自勉加盤餐。
jìng chí fān fān   shēng zhū luò bīng pán
xiǎo chuāng mèng jīng   zhī shì qiū lái chí jiān
qīng xiǎo yīn yún qián shān   liáng fēng piāo xiāo lín duān
bìng shēn biàn 便 jué mèi báo   kuí zuò qíng kàn
tián jiā xuān xiāng quàn   nián fēng wàng kāng kuān
gèng yuàn cháo tíng niàn dōng nán   chái miǎn jiā pán cān