凌大夫且適園

明代 王世貞
為園何必廣,聊以答吾寄。勝從苹洲采,美許薌林媲。 水石有真色,桑榆信所植。好雨東南來,百卉欣自媚。 時禽宛宛鳴,鯈魚悠然逝。念彼非有托,葉此成偶契。 谷愚豈真徙,河清焉可俟。尺鴳與雲鵬,逍遙不相倍。 有待終愧煩,無營乃為貴。
wèi yuán guǎng   liáo shèng cóng píng zhōu cǎi měi   xiāng lín    
shuǐ shí yǒu zhēn   sāng xìn suǒ zhí hǎo dōng nán lái bǎi   huì xīn mèi    
shí qín wǎn wǎn míng   tiáo yōu rán shì niàn fēi yǒu tuō   chéng ǒu    
zhēn   qīng yān chǐ yàn yún péng xiāo   yáo xiāng bèi    
yǒu dài zhōng kuì fán   yíng nǎi wèi guì