陵城歌

宋代 呂本中
北風吹沙秋草黃,漢家故陵當路傍。殘墓斷壟趁風雨,狹徑小樹行牛羊。 當時王子朝未央,飛燕姊弟承龍光。 大策已定回朝陽,不知外家諸舅忙。後來變化尤猖狂,佞賢賊莽分行藏。 豈知漢運中更長,濟陽舍中方赤光。終亦變化隨飛揚,何獨此地令人傷。 人生睹此當自顧,位高金多終此路。君不見五陵佳氣且如此,更復何情說丁傅。
běi fēng chuī shā qiū cǎo huáng   hàn jiā líng dāng bàng cán duàn lǒng chèn fēng xiá   jìng xiǎo shù xíng niú yáng    
dāng shí wáng cháo wèi yāng   fēi yàn chéng lóng guāng  
dìng huí zhāo yáng   zhī wài jiā zhū jiù máng hòu lái biàn huà yóu chāng kuáng nìng   xián zéi mǎng fēn háng cáng    
zhī hàn yùn zhōng gēng zhǎng   yáng shè zhōng fāng chì guāng zhōng biàn huà suí fēi yáng   lìng rén shāng    
rén shēng dāng   wèi gāo jīn duō zhōng jūn jiàn líng jiā qiě gèng   qíng shuō dīng