臨川陳憲大夫輓詞二首

宋代 蘇轍
一時冠蓋盛臨川,直亮推公益友先。 淡泊朱絲初少味,蕭疏翠竹久彌鮮。 崎嶇處世曾何病,奔走成功亦偶然。 天理更疏終不失,雍雍今見子孫賢。 五月扁舟憶過門,哀憐逐客為招魂。 開樽不惜清泉潔,揮汗相看白雨翻。 病起清言驚苦瘦,歸休尺牘尚相存。 秋風灑涕松楸外,談笑猶疑對竹軒。 〈公家有竹軒,輒嘗賦詩。 〉
shí guān gài shèng lín chuān   zhí liàng tuī gōng yǒu xiān  
dàn zhū chū shǎo wèi   xiāo shū cuì zhú jiǔ xiān  
chǔ shì céng bìng   bēn zǒu chéng gōng ǒu rán  
tiān gèng shū zhōng shī   yōng yōng jīn jiàn sūn xián  
yuè piān zhōu guò mén   āi lián zhú wèi zhāo hún  
kāi zūn qīng quán jié   huī hàn xiāng kàn bái fān  
bìng qīng yán jīng shòu   guī xiū chǐ shàng xiāng cún  
qiū fēng sōng qiū wài   tán xiào yóu duì zhú xuān  
gōng jiā yǒu zhú xuān zhé   cháng shī