李留後家聞箏坐上作

宋代 歐陽修
不聽哀箏二十年,忽逢纖指弄鳴弦。綿蠻巧囀花間舌,嗚咽交流冰下泉。 常謂此聲今已絕,問渠從小自誰傳。樽前笑我聞彈罷,白髮蕭然涕泫然。
tīng āi zhēng èr shí nián   féng xiān zhǐ nòng míng xián mián 綿 mán qiǎo zhuàn huā jiān shé   jiāo liú bīng xià quán
cháng wèi shēng jīn jué   wèn cóng xiǎo shuí chuán zūn qián xiào wén dàn   bái xiāo rán xuàn rán