李老谷

宋代 虞集
十轉山崦交,九度沙磧溜。始辭平漠曠,稍接山木秀。 老病畏行役,慰藉得良覯。秋嶺晚更妍,寒花晝如繡。 故園夫如何?朝陽眩霜柚。
shí zhuǎn shān yān jiāo   jiǔ shā liū shǐ píng kuàng   shāo jiē shān xiù
lǎo bìng wèi xíng   wèi jiè liáng gòu qiū lǐng wǎn gèng yán   hán huā zhòu xiù
yuán   zhāo yáng xuàn shuāng yòu