李節婦歌

明代 康海
武功節婦李銳妻,節操直與青天齊。夫子舅姑苦欲嫁,不從見逐何所棲。 阿舅宦去賣田畝,妻孥俱作燕台走。悲號隕絕夫冢邊,血淚如波心欲剖。 遺息在抱求死難,欲守夫家豈能守。吞聲自賃宗人居,夜紡績織苟餬口。 辛勤匍匐二十載,息兒成長為人婦。三十年餘舅死官,姑來置屋比舊寬。 小叔家口自逼仄,豈容老嫗供姑餐。紀侯去國紀季在,叔姬故與酅宗對。 先後不免舅姑嗔,立錐無地腸空碎。小叔近又賣新屋,西入汧陽不東復。 身計蕭條兄弟疏,安得不就寡女宿。庶民自與邦君殊,貧人賃僦何弗居。 南里豸史苦執禮,豈未盡諳胡氏書。莊公元年紀已拔,宗廟所系情難恝。 三年遣季存餘酅,吾君既死身安極。所以歸酅死宗廟,謂酅如紀心所悼。 秦人鮮義自古然,父子尚有耰鋤較。尋常豈異不顧親,區區嫠婦爾何人。
gōng jié ruì   jié cāo zhí qīng tiān jiù jià   cóng jiàn zhú suǒ    
ā jiù huàn mài tián   zuò yàn tái zǒu bēi hào yǔn jué zhǒng biān xuè   lèi xīn pōu    
zài bào qiú nàn   shǒu jiā néng shǒu tūn shēng lìn zōng rén   fǎng zhī gǒu kǒu    
xīn qín èr shí zài   ér chéng zhǎng wéi rén sān shí nián jiù guān   lái zhì jiù kuān    
xiǎo shū jiā kǒu   róng lǎo gōng cān hóu guó zài shū   zōng duì    
xiān hòu miǎn jiù chēn   zhuī cháng kōng suì xiǎo shū jìn yòu mài xīn   西 qiān yáng dōng    
shēn xiāo tiáo xiōng shū   ān jiù guǎ 宿 shù mín bāng jūn shū pín   rén lìn jiù    
nán zhì shǐ zhí   wèi jǐn ān shì shū zhuāng gōng yuán nián zōng   miào suǒ qíng nán jiá    
sān nián qiǎn cún   jūn shēn ān suǒ guī zōng miào wèi   xīn suǒ dào    
qín rén xiān rán   shàng yǒu yōu chú jiào xún cháng qīn   ěr rén