離家第二日卻寄諸兄弟

唐代 韓偓
睡起褰簾日出時,今辰初恨間容輝。千行淚激傍人感, 一點心隨健步歸。卻望山川空黯黯,回看僮僕亦依依。 定知兄弟高樓上,遙指征途羨鳥飛。
shuì qiān lián chū shí   jīn chén chū hèn jiān róng huī qiān xíng lèi bàng rén gǎn  
diǎn xīn suí jiàn guī què wàng shān chuān kōng àn àn   huí kàn tóng
dìng zhī xiōng gāo lóu shàng   yáo zhǐ zhēng xiàn niǎo fēi