離家

唐代 韓偓
八月初長夜,千山第一程。款顏唯有夢,怨泣卻無聲。 祖席諸賓散,空郊匹馬行。自憐非達識,侷促為浮名。
yuè chū cháng   qiān shān chéng kuǎn yán wéi yǒu mèng   yuàn què shēng
zhū bīn sàn   kōng jiāo xíng lián fēi shí   wèi míng