李花已盡再用前韻末章專屬蒙景明資一笑也

宋代 馮時行
向來風前見桃李,今日紛紛落風尾。 老人於花亦何有,不用天公事嗔喜。 漫天高跨風力長,更飛急雨湔余香。 雪兒歌底踏舞馬,燕子泥邊隨濫觴。 明妝皎皎爭前列,觸手還羞疑不潔。 芳菲已斷陽台夢,只有消煩嚼冰雪。 明年禰應花更奇,豈無方略留春輝。 欲作短章憑阿素,只待西鄰之子歸。
xiàng lái fēng qián jiàn táo   jīn fēn fēn luò fēng wěi
lǎo rén huā yǒu   yòng tiān gōng shì chēn
màn tiān gāo kuà fēng zhǎng   gèng fēi jiān xiāng
xuě ér   yàn zi biān suí làn shāng
míng zhuāng jiǎo jiǎo zhēng qián liè   chù shǒu hái xiū jié
fāng fēi duàn yáng tái mèng   zhǐ yǒu xiāo fán jué bīng xuě
míng nián yīng huā gèng   fāng lüè liú chūn huī
zuò duǎn zhāng píng ā   zhǐ dài 西 lín zhī guī