理故書二首

宋代 劉克莊
難窺一字腳,空皺兩眉頭。 孤露無三樂,淒涼有四愁。 詩疵撚鬚改,丹走出神求。 元不離禪榻,當年遍九州。
nán kuī jiǎo   kōng zhòu liǎng méi tóu
sān   liáng yǒu chóu
shī niǎn gǎi   dān zǒu chū shén qiú
yuán chán   dāng nián biàn jiǔ zhōu