李夫人三首

唐代 李商隱
一帶不結心,兩股方安髻。慚愧白茅人,月沒教星替。 剩結茱萸枝,多擘秋蓮的。獨自有波光,彩囊盛不得。 蠻絲系條脫,妍眼和香屑。壽宮不惜鑄南人, 柔腸早被秋眸割。清澄有餘幽素香,鰥魚渴鳳真珠房。 不知瘦骨類冰井,更許夜簾通曉霜。土花漠漠雲茫茫, 黃河欲盡天蒼蒼。
dài jié xīn   liǎng fāng ān cán kuì bái máo rén   yuè méi jiào xīng
shèng jié zhū zhī   duō bāi qiū lián de yǒu guāng   cǎi náng shèng
mán tiáo tuō   yán yǎn xiāng xiè shòu gōng zhù nán rén  
róu cháng zǎo bèi qiū móu qīng chéng yǒu yōu xiāng   guān fèng zhēn zhū fáng
zhī shòu lèi bīng jǐng   gèng lián tōng xiǎo shuāng huā yún máng máng  
huáng jǐn tiān cāng cāng