列岫亭用范伯升韻

宋代 韓元吉
自我來南溪,池塘幾春草。 結茅依雲端,愛此山回抱。 奇峰七十二,羅列景逾好。 豈殊謝公窗,澄江更縈繞。 孤城千家邑,一目可盡了。 植葵思夏深,種菊待秋杪。 物華靜中見,至理得深造。 東山與魯郊,底用評大小。 平生丘壑心,計拙詎能巧。 亭皋遠俗客,曳杖日頻到。 簞瓢樂未改,在澗槃亦考。 況有吾人詩,飄然異郊島。
lái nán   chí táng chūn cǎo  
jié máo yún duān   ài shān huí bào  
fēng shí èr   luó liè jǐng hǎo  
shū xiè gōng chuāng   chéng jiāng gèng yíng rào  
chéng qiān jiā   jǐn le  
zhí kuí xià shēn   zhǒng dài qiū miǎo  
huá jìng zhōng jiàn   zhì shēn zào  
dōng shān jiāo   yòng píng xiǎo  
píng shēng qiū xīn   zhuō néng qiǎo  
tíng gāo yuǎn   zhàng pín dào  
dān piáo wèi gǎi   zài jiàn pán kǎo  
kuàng yǒu rén shī   piāo rán jiāo dǎo