冽泉亭詩

宋代 李廌
古井嵌空下如屋,寒泉馥冽甘如飴。 昔人傳是龍蜃窟,睡未千歲人不疑。 雲蒸每見飛靂火,沉綆或惹髯間氂。 安得海奴秉犀炬,乘月夜照窺端倪。
jǐng qiàn kōng xià   hán quán liè gān
rén chuán shì lóng shèn   shuì wèi qiān suì rén
yún zhēng měi jiàn fēi huǒ   chén gěng huò rán jiān máo
ān hǎi bǐng   chéng yuè zhào kuī duān