李粹伯侍御輓詞二首

宋代 范成大
奕葉邯鄲後,乘驄第一人。 交情多舊雨,到處有陽春。 磊落功名意,摧頹夢幻身。 黃壚高可隱,何地著經綸。
hán dān hòu   chéng cōng rén
jiāo qing duō jiù   dào chù yǒu yáng chūn
lěi luò gōng míng   cuī tuí mèng huàn shēn
huáng gāo yǐn   zhù jīng lún