立春一首

宋代 劉克莊
又見城門出土牛,雞膚龜手稍和柔。 懶陪內史吟人日,不記靈均降孟陬。 病與風光猶未隔,老逢節序只添愁。 可憐滿鏡星星發,欲戴春幡卻自羞。
yòu jiàn chéng mén chū niú   guī shǒu shāo róu
lǎn péi nèi shǐ yín rén   líng jūn jiàng mèng zōu
bìng fēng guāng yóu wèi   lǎo féng jié zhǐ tiān chóu
lián mǎn 滿 jìng xīng xing   dài chūn fān què xiū