李珹拙軒

宋代 呂本中
念彼巧者勞,知此拙者安。拙者固無營,一生長得閒。 子豈真拙者,托此以自安。何嘗曳長裾,顧肯卑小官。 世人極變態,翻手覆手間。子獨如不聞,默坐安如山。 九衢走紅塵,百事不相干。我老始見子,古井久不瀾。 贈子拙軒詩,留子靜處看。當蒙一笑許,敢言愁肺肝。
niàn qiǎo zhě láo   zhī zhuō zhě ān zhuō zhě yíng   shēng zhǎng de xián    
zi zhēn zhuō zhě   tuō ān cháng cháng   kěn bēi xiǎo guān    
shì rén biàn tài   fān shǒu shǒu jiān zi wén   zuò ān shān    
jiǔ zǒu hóng chén   bǎi shì xiāng gān lǎo shǐ jiàn zi   jǐng jiǔ lán    
zèng zi zhuō xuān shī   liú jìng chǔ kàn dāng méng xiào gǎn   yán chóu fèi gān