李成江村秋晚

元代 吳鎮
咸熙畫圖無與共,傳世希微愛者眾。二李之後已寥寥,宣和當日尤珍重。 新圖一旦落人間,神宮寂寞何時還。經營意匠出塵表,上下五百誰能攀。 水回中有漁舟泊,山頂崇台招白鶴。籬根浮出水潺潺,萬竹琳琅奏天樂。 霜飛木落一天秋,棲禽向晚聲啾啾。柳溪錯認淵明宅,過橋豈是王弘儔。 景色蕭條如太古,路僻村深貯煙霧。分明再見輞川人,蕪詞何敢輕為附。 清容自是鑑賞家,持將卻向天之涯。幾回試展未能去,落盡庭前無數花。
xián huà gòng   chuán shì wēi ài zhě zhòng èr zhī hòu liáo liáo xuān   dāng yóu zhēn zhòng    
xīn dàn luò rén jiān   shén gōng shí hái jīng yíng jiàng chū chén biǎo shàng   xià bǎi shuí néng pān    
shuǐ huí zhōng yǒu zhōu   shān dǐng chóng tái zhāo bái gēn chū shuǐ chán chán wàn   zhú lín láng zòu tiān    
shuāng fēi luò tiān qiū   qín xiàng wǎn shēng jiū jiū liǔ cuò rèn yuān míng zhái guò   qiáo shì wáng hóng chóu    
jǐng xiāo tiáo tài   cūn shēn zhù yān fēn míng zài jiàn wǎng chuān rén   gǎn qīng wèi    
qīng róng shì jiàn shǎng jiā   chí jiāng què xiàng tiān zhī huí shì zhǎn wèi néng luò   jǐn tíng qián shù huā