禮部移竹次韻李員外文叔

宋代 晁補之
東南之美者,見伐以直干。 豈如此君疏,猶作此郎玩。 此郎乃在此,無乃材亦散。 平生吉甫頌,意鄙枚叔亂。 坐狂得此冷,對竹頭幘岸。 尚思殺青書,充宇白虎觀。 恐此愧子猷,還成倚楹嘆。
dōng nán zhī měi zhě   jiàn zhí gàn
jūn shū   yóu zuò láng wán
láng nǎi zài   nǎi cái sàn
píng shēng sòng   méi shū luàn
zuò kuáng lěng   duì zhú tóu àn
shàng shā qīng shū   chōng bái guàn
kǒng kuì yóu   hái chéng yíng tàn