離別敦煌父老士民

清代 蘇履吉
古來為官者,患在不自知。新官初來日,舊官將去時。 誰興來暮歌,誰泐去思碑。古人如可作,此語非我欺。 憶我來茲土,剛是一年期。我民無犯法,法在有等差。 我民有待澤,澤及無或遺。二者皆吾勉,未必無偏私? 嘉哉我士民,古風尚可追。士習略淳樸,民俗近恬熙? 輿情思所威,責在官所為。顧我一書生,十載蒞邊陲。 循聲非敢忘,終歲累奔忙。春風度玉關,夏雨本相隨。 秋霜及冬日,畏愛宜並施。誰為一年中,不足言撫綏。 所愧親民官,官與民相離。未聞為父母,不自愛其兒。 未聞為赤子,不以母是依。但願吾父老,特此千庭幃。 人生重孝悌,百行為首推。從此施於政,家國無異宜。 士民聽我語,治人先自治。耕讀安本分,舉動循矩規。 聽戒在多事,好訟逞虛辭。勿以身試法,私翼長官慈。 新官父母來,我去從此辭。匪徒為爾言,呈亦凜在茲。
lái wèi guān zhě   huàn zài zhī xīn guān chū lái   jiù guān jiāng shí
shuí xīng lái   shuí bēi rén zuò   fēi
lái   gāng shì nián mín fàn   zài yǒu děng chà
mín yǒu dài   huò èr zhě jiē miǎn   wèi piān  
jiā zāi shì mín   fēng shàng zhuī shì lüè chún   mín jìn tián  
輿 qíng suǒ wēi   zài guān suǒ wéi shū shēng   shí zài biān chuí
xún shēng fēi gǎn wàng   zhōng suì lèi bēn máng chūn fēng guān   xià běn xiàng suí
qiū shuāng dōng   wèi ài bìng shī shuí wèi nián zhōng   yán suí
suǒ kuì qīn mín guān   guān mín xiāng wèi wén wèi   ài ér
wèi wén wèi chì   shì dàn yuàn lǎo   qiān tíng wéi
rén shēng zhòng xiào   bǎi xíng wéi shǒu tuī cóng shī zhèng   jiā guó
shì mín tīng   zhì rén xiān zhì gēng ān běn fèn   dòng xún guī
tīng jiè zài duō shì   hǎo sòng chěng shēn shì   zhǎng guān
xīn guān lái   cóng fěi wéi ěr yán   chéng lǐn zài