李邦直見邀終日對臥南城亭上二首

宋代 蘇轍
一徑坡陁草木間,孤亭勝絕俯川原。 青天圖畫四山合,白畫雷霆百步喧。 煙柳蕭條漁市遠,汀洲蒼莽白鷗翻。 客舟何事來匆草,逆上波濤吐復吞。 東來無事得遨遊,會使清閒亦自由。 撥棄簿書成一飽,留連語笑失千憂。 舊書半卷都如夢,清簟橫眠似欲秋。 聞說歸朝今不久,塵埃還有此亭不?知
jìng tuó cǎo jiān   tíng shèng jué chuān yuán  
qīng tiān huà shān   bái huà léi tíng bǎi xuān  
yān liǔ xiāo tiáo shì yuǎn   tīng zhōu cāng mǎng bái ōu fān  
zhōu shì lái cōng cǎo   shàng tāo tūn  
dōng lái shì áo yóu   huì shǐ 使 qīng xián yóu  
簿 shū chéng bǎo   liú lián xiào shī qiān yōu  
jiù shū bàn juǎn dōu mèng   qīng diàn héng mián shì qiū  
wén shuō guī cháo jīn jiǔ   chén āi hái yǒu tíng   zhī