連雲亭望海中諸山

宋代 樓鑰
雁山本在雲海中,波濤千古相撞舂。 泥沙洗盡見山骨,岩壑所在皆玲瓏。 是誰一口吸水盡,平地卓立成奇峰。 至今往往有遺蹟,相傳渺漭何能窮。 我乘單車來自東,佳處千數一覽空。 晚登四十九盤頂,曠望巨海煙濛濛。 群山錯立不知幾,朝日照耀天霞紅。 是閒瑰奇定多有,鯨波掩蔽深莫通。 我無太真燬犀法,安得一闖馮夷宮。 會聞滄海變成陸,卻與雁山爭長雄。
yàn shān běn zài yún hǎi zhōng   tāo qiān xiāng zhuàng chōng  
shā jǐn jiàn shān   yán suǒ zài jiē líng lóng  
shì shuí kǒu shuǐ jǐn   píng zhuó chéng fēng  
zhì jīn wǎng wǎng yǒu   xiāng chuán miǎo mǎng néng qióng  
chéng dān chē lái dōng   jiā chǔ qiān shù lǎn kōng  
wǎn dēng shí jiǔ pán dǐng   kuàng wàng hǎi yān méng méng  
qún shān cuò zhī   cháo zhào yào 耀 tiān xiá hóng  
shì xián guī dìng duō yǒu   jīng yǎn shēn tōng  
tài zhēn huǐ   ān chuǎng féng gōng  
huì wén cāng hǎi biàn chéng   què yàn shān zhēng cháng xióng