連雲林場至絕頂路極陡

近現代 盧青山
有路峭陡成直角,不敢低頭額打石。步挪如蟻心如風,久已馳向峰頂立。 道逢山民射飛鏢,肩樹如屋人如貓。手中扁擔長彎刀,笑言百斤是鴻毛。 使我氣壯欲飛鹿,忽看前坡頸一縮。崎嶇十里力已盡,千里風來托吾足。 主峰歷歷近在眼,謂過前峰可登覽。一峰一峰復一峰,前峰愈出愈無窮。 忽悟登山苟有樂,舍卻艱難更何從。
yǒu qiào dǒu chéng zhí jiǎo   gǎn tóu é shí nuó xīn fēng   jiǔ chí xiàng fēng dǐng
dào féng shān mín shè fēi biāo   jiān shù rén māo shǒu zhōng biǎn dàn zhǎng wān dāo   xiào yán bǎi jīn shì hóng máo
shǐ 使 zhuàng fēi 鹿   kàn qián jǐng suō shí jǐn   qiān fēng lái tuō
zhǔ fēng jìn zài yǎn   wèi guò qián fēng dēng lǎn fēng fēng fēng   qián fēng chū qióng
dēng shān gǒu yǒu   shě què jiān nán gèng cóng