漣漪亭賞梅

宋代 陸游
判為梅花倒玉卮,故人幽夢憶疏籬。 寫真妙絕橫窗影,徹骨清寒蘸水枝。 苦節雪中逢漢使,高標澤畔見湘纍。 詩成怯為花拈出,萬斛塵襟我自知。
pàn wèi méi huā dào zhī   rén yōu mèng shū
xiě zhēn miào jué héng chuāng yǐng   chè qīng hán zhàn shuǐ zhī
jié xuě zhōng féng hàn shǐ 使   gāo biāo pàn jiàn xiāng lèi
shī chéng qiè wèi huā niān chū   wàn chén jīn zhī