連陰欲雪排悶

宋代 陸游
先生經旬甑生麈,藜羹不污白毛巾。 魯連敢謂天下士,摩詰要是山中人。 溪從灘瘦愈刻厲,山自木落增嶙峋。 雲重惟愁雪欲作,梅花忽報一枝春。
xiān sheng jīng xún zèng shēng zhǔ   gēng bái máo jīn
lián gǎn wèi tiān xià shì   jié yào shì shān zhōng rén
cóng tān shòu   shān luò zēng lín xún
yún zhòng wéi chóu xuě zuò   méi huā bào zhī chūn