戀繡衾

宋代 韓淲
歡濃兩點笑靨兒。雪初消、梅欲放時。不信道、傷春瘦,怕人猜、猶待皺眉。香濃翠被屏山曲,把珊枕、側過又移。試與伴、江頭去,但醉翁、亭上要詩。
huān nóng liǎng diǎn xiào ér xuě chū xiāo méi fàng shí xìn dào shāng chūn shòu   rén cāi yóu dài zhòu méi xiāng nóng cuì bèi píng shān   shān zhěn guò yòu shì bàn jiāng tóu   dàn zuì wēng tíng shàng yào shī