漣水觀音像贊

宋代 釋德洪
聲音語言形體絕,何以稱為光世音。聲音語言生滅法,何以又稱寂靜音。 凡有聲音語言法,是耳所觸非眼境。而此菩薩名觀音,是以眼觀聲音相。 聲音若能到眼處,則耳能見諸色法。若耳實不可以見,則眼觀聲是寂滅。 見聞既不能分隔,清淨寶覺自圓融。以無執故則有光,雖有千臂如兩手。 以無分別故寂滅,雖有千手如一身。既無分別亦無執,雖有千眼兩目同。 故稱光音寂靜音,及觀世音三種異。稽首對現妙色身,遍一切處如虛空。 妙哉此像非筆畫,厭足佛子欣慕心。藕絲銖衣春霧白,覆此隨好光明聚。 一切眾生熱惱滅,我手方舍甘露枝。唯佛子因心清淨,如水澄澈月清亮。 借於畫工百巧技,如暗室眼以燈見。了知此畫非工有,謂燈能見其可哉。 我無此像乃能贊,如眼見物不自見。自能說偈不蓄像,眼有見矣燈亦可。 願持此大解脫門,施眾生作無所畏。世世但無礙辯才,稱讚觀世音功德。
shēng yīn yán xíng jué   chēng wéi guāng shì yīn shēng yīn yán shēng miè   yòu chēng jìng yīn    
fán yǒu shēng yīn yán   shì ěr suǒ chù fēi yǎn jìng ér míng guān yīn shì   yǎn guān shēng yīn xiāng    
shēng yīn ruò néng dào yǎn chù   ěr néng jiàn zhū ruò ěr shí jiàn   yǎn guān shēng shì miè    
jiàn wén néng fēn   qīng jìng bǎo jué yuán róng zhí yǒu guāng suī   yǒu qiān liǎng shǒu    
fēn bié miè   suī yǒu qiān shǒu shēn fēn bié zhí suī   yǒu qiān yǎn liǎng tóng    
chēng guāng yīn jìng yīn   guān shì yīn sān zhǒng shǒu duì xiàn miào shēn biàn   qiè chù kōng    
miào zāi xiàng fēi huà   yàn xīn xīn ǒu zhū chūn bái   suí hǎo guāng míng    
qiè zhòng shēng nǎo miè   shǒu fāng shě gān zhī wéi yīn xīn qīng jìng   shuǐ chéng chè yuè qīng liàng    
jiè huà gōng bǎi qiǎo   àn shì yǎn dēng jiàn le zhī huà fēi gōng yǒu wèi   dēng néng jiàn zāi    
xiàng nǎi néng zàn   yǎn jiàn xiàn néng shuō xiàng yǎn   yǒu jiàn dēng    
yuàn chí jiě tuō mén   shī zhòng shēng zuò suǒ wèi shì shì dàn ài biàn cái chēng   zàn guān shì yīn gōng