連日大雪獨坐有感

宋代 虞儔
呼得蒼頭數橐金,旋沽村酒過牆陰。 焦琴不鼓知音斷,凍筆頻呵作意吟。 擾擾漫天空眩目,看看出日為寒心。 憑君試向江邊問,又漲晴波幾尺深。
cāng tóu shù tuó jīn   xuán cūn jiǔ guò qiáng yīn  
jiāo qín zhī yīn duàn   dòng pín zuò yín  
rǎo rǎo màn tiān kōng xuàn   kàn kàn chū wèi hán xīn  
píng jūn shì xiàng jiāng biān wèn   yòu zhǎng qíng chǐ shēn