涼雨 其一

宋代 韓淲
默坐看涼雨,山林有正聲。冥濛元廣大,點滴半虛明。 雲葉才群起,風枝又一傾。信知塵易遣,徒亂雅難平。
zuò kàn liáng   shān lín yǒu zhèng shēng míng méng yuán guǎng diǎn   bàn míng    
yún cái qún   fēng zhī yòu qīng xìn zhī chén qiǎn   luàn nán píng