梁園吟

唐代 李白
我浮黃雲去京闕,掛席欲進波連山。 天長水闊厭遠涉,訪古始及平台間。 平台為客憂思多,對酒遂作梁園歌。 卻憶蓬池阮公詠,因吟淥水揚洪波。 洪波浩蕩迷舊國,路遠西歸安可得。 人生達命豈暇愁,且飲美酒登高樓。 平頭奴子搖大扇,五月不熱疑清秋。 玉盤楊梅為君設,吳鹽如花皎白雪。 持鹽把酒但飲之,莫學夷齊事高潔。 昔人豪貴信陵君,今人耕種信陵墳。 荒城虛照碧山月,古木盡入蒼梧雲。 梁王宮闕今安在,枚馬先歸不相待。 舞影歌聲散綠池,空餘汴水東流海。 沉吟此事淚滿衣,黃金買醉未能歸。 連呼五白行六博,分曹賭酒酣馳輝。 歌且謠,意方遠。 東山高臥時起來,欲濟蒼生未應晚。
huáng yún jīng quē   guà jìn lián shān
tiān cháng shuǐ kuò yàn yuǎn shè   fǎng shǐ píng tái jiān
píng tái wèi yōu duō   duì jiǔ suì zuò liáng yuán
què péng chí ruǎn gōng yǒng   yīn yín shuǐ yáng hóng
hóng hào dàng jiù guó   yuǎn 西 guī ān
rén shēng mìng xiá chóu   qiě yǐn měi jiǔ dēng gāo lóu
píng tóu yáo shàn   yuè qīng qiū
pán yáng méi wèi jūn shè   yán huā jiǎo bái xuě
chí yán jiǔ dàn yǐn zhī   xué shì gāo jié
rén háo guì xìn líng jūn   jīn rén gēng zhòng xìn líng fén
huāng chéng zhào shān yuè   jǐn cāng yún
liáng wáng gōng què jīn ān zài   méi xiān guī xiāng dài
yǐng shēng sàn chí   kōng biàn shuǐ dōng liú hǎi
chén yín shì lèi mǎn 滿   huáng jīn mǎi zuì wèi néng guī
lián bái xíng liù   fēn cáo jiǔ hān chí huī
qiě yáo   fāng yuǎn
dōng shān gāo shí lai   cāng shēng wèi yìng wǎn