兩山間

宋代 郭祥正
江南南山連北山,蒼藤翠水水潺潺。水深藤老木拱矣,不知遊子何時還。 白雲孤飛歲華晚,獨鶴一聲星斗殘。兩山秀色手可攬,嗟我不得山中閒。
jiāng nán nán shān lián běi shān   cāng téng cuì shuǐ shuǐ chán chán shuǐ shēn téng lǎo gǒng   zhī yóu shí hái    
bái yún fēi suì huá wǎn   shēng xīng dǒu cán liǎng shān xiù shǒu lǎn jiē   shān zhōng xián