涼夢

清代 陳忠平
心期涼夢久,雨過野雲廬。落葉生清響,亂流橫古墟。 且之渾沌界,不讀聖賢書。一榻隨安臥,如乘列子車。
xīn liáng mèng jiǔ   guò yún luò shēng qīng xiǎng   luàn liú héng
qiě zhī hùn dùn jiè   shèng xián shū suí ān   chéng liè chē