梁甫吟

宋代 曹勛
晨行泰山下,興懷念梁甫。 欲往失所從,荒途亘今古。 卻立空踟躕,憂來與誰語。 日暮遵歸途,冥冥暗風雨。 錯漠傷懷抱,僅得依門戶。 幡然賡長謠,培塿隘齊魯。 何當執策從鑾旗,翼贊登封繼三五。
chén xíng tài shān xià   xīng huái niàn liáng  
wǎng shī suǒ cóng   huāng gèn jīn  
què kōng chí chú   yōu lái shuí  
zūn guī   míng míng àn fēng  
cuò shāng huái bào   jǐn mén  
fān rán gēng zhǎng yáo   péi lǒu ài  
dāng zhí cóng luán   zàn dēng fēng sān