清代 陳恭尹
珠簾明瑟瑟,之子正晨興。翡翠為裝帶,珊瑚自掛繩。 雜花沾未落,雙燕入猶能。只覺高堂上,青山又一層。
zhū lián míng   zhī zhèng chén xīng fěi cuì wèi zhuāng dài   shān guà shéng
huā zhān wèi luò   shuāng yàn yóu néng zhǐ jué gāo táng shàng   qīng shān yòu céng