樂哉侯之邦兮樂哉侯之堂兮

宋代 晁補之
樂哉侯之邦兮,封楚宮與復關。 美哉洋洋水兮,崑崙始乎並川。 桐離夫其實兮,綠竹兌於丘園。 三年庶夫有成兮,蹇吾師其永嘆。 營室壁而建墉兮,參國一其可觀。 塗椒丘吾駕車兮,攬予騑之嘽嘽。 襲予旆之悠悠兮,侯降觀其于田。 春陽滿其親天兮,乃物作而芄蘭。 來吾省夫在疇兮,介黍稷之有年。 侯寧般於游兮,無非事而不煩。 羌信修而好我兮,曷懷歸而翩翩。 信侯邦之可樂兮,蹇攜手其同行。 樂哉侯之堂兮,高門桀兮蘭錡。 切雲冠之峨峨兮,四牡矯兮戾止。 夜悠悠其未晨兮,紛侯庭之徒履。 雲容容而承楣兮,日澹澹兮階戺。 雨雪晛其將流兮,黃宮動乎子美。 爰俶生之煌煌兮,又尙茲夫介祉。 嚴若植其姣服兮,侯何須兮堂際。 進蕙峙予稱觥兮,芬予席之蘭茝。 朱顏忽其滿堂兮,五音昌兮來會。 藐姑射之綽約兮,願愨保而為使。 洵侯堂之可樂兮,與日月其無圮。
zāi hóu zhī bāng   fēng chǔ gōng guān
měi zāi yáng yáng shuǐ   kūn lún shǐ bìng chuān
tóng shí   zhú duì qiū yuán
sān nián shù yǒu chéng   jiǎn shī yǒng tàn
yíng shì ér jiàn yōng   cān guó guān
jiāo qiū jià chē   lǎn fēi zhī chǎn chǎn
pèi zhī yōu yōu   hóu jiàng guān tián
chūn yáng mǎn 滿 qīn tiān   nǎi zuò ér wán lán
lái shěng zài chóu   jiè shǔ zhī yǒu nián
hóu níng bān yóu   fēi shì ér fán
qiāng xìn xiū ér hǎo   huái guī ér piān piān
xìn hóu bāng zhī   jiǎn xié shǒu tóng háng
zāi hóu zhī táng   gāo mén jié lán
qiè yún guān zhī é é   jiǎo zhǐ
yōu yōu wèi chén   fēn hóu tíng zhī
yún róng róng ér chéng méi   dàn dàn jiē shì
xuě xiàn jiāng liú   huáng gōng dòng zi měi
yuán chù shēng zhī huáng huáng   yòu shàng jiè zhǐ
yán ruò zhí jiāo   hóu táng
jìn huì zhì chēng gōng   fēn zhī lán chǎi
zhū yán mǎn 滿 táng   yīn chāng lái huì
miǎo shè zhī chuò yuē   yuàn què bǎo ér wèi shǐ 使
xún hóu táng zhī   yuè