泐溪岩

明代 汪兆鏞
秋士無好懷,新爽卻喜秋。牆頭數點山,寒碧與目謀。 蟬聲引苔屩,鳥路穿林陬。岩腹呀然入,繞戶眾綠稠。 石骨鬼斧削,竹根禪床幽。循磴蹋枯蘚,開軒臨清流。 雜卉響笙築,古藤蟠蛟虬。撲衣山翠濕,斂袂塵慮收。 惟嘆紹興年,題壁窮雕鎪。其時南渡初,戈鋋遍中州。 蕭然《人間世》,胡為《逍遙遊》。曩賢豈無意,詩人工寫憂。 興感在千載,寄懷聊一丘。青草藉可坐,素醪醉即休。 徑當結茅庵,佳處為我留。
qiū shì hǎo huái   xīn shuǎng què qiū qiáng tóu shǔ diǎn shān hán   móu    
chán shēng yǐn tái juē   niǎo chuān 穿 lín zōu yán rán rào   zhòng chóu    
shí guǐ xuē   zhú gēn chán chuáng yōu xún dèng xiǎn kāi   xuān lín qīng liú    
huì xiǎng shēng zhù   téng pán jiāo qiú shān cuì shī liǎn   mèi chén shōu    
wéi tàn shào xīng nián   qióng diāo sōu shí nán chū   chán biàn zhōng zhōu    
xiāo rán rén jiān shì wéi   xiāo yáo yóu nǎng xián shī rén gōng xiě yōu              
xīng gǎn zài qiān zǎi   huái liáo qiū qīng cǎo zuò   láo zuì xiū    
jìng dāng jié máo ān   jiā chǔ wèi liú