雷震

宋代 鄭獬
四月老陽盡,蟄雷方發聲。 七月連大雨,碾天三日鳴。 夜或發狂震,臥者皆起驚。 奔電曄然作,忽如烈火明。 高樹大百尺,霹倒燒其根。 往往光曜中,時見怪物形。 飛雹大如指,萬弩相奔傾。 椎擊鳥雀群,掩地交縱橫。 雷者主號令,為天之常經。 奮豫既過時,及此何匉訇。 無乃號令失,安得四時平。 春秋書震電,推之在五行。 天道儻可信,使我心不寧。
yuè lǎo yáng jǐn   zhé léi fāng shēng  
yuè lián   niǎn tiān sān míng  
huò kuáng zhèn   zhě jiē jīng  
bēn diàn rán zuò   liè huǒ míng  
gāo shù bǎi chǐ   dào shāo gēn  
wǎng wǎng guāng yào zhōng   shí jiàn guài wu xíng  
fēi báo zhǐ   wàn xiāng bēn qīng  
zhuī niǎo què qún   yǎn jiāo zòng héng  
léi zhě zhǔ hào lìng   wèi tiān zhī cháng jīng  
fèn guò shí   pēng hōng  
nǎi hào lìng shī   ān shí píng  
chūn qiū shū zhèn diàn   tuī zhī zài xíng  
tiān dào tǎng xìn   shǐ 使 xīn níng