雷行雨

宋代 陳與義
憶昨炎正中不融,元帥仗鉞臨山東。 萬方嗷嗷叫上帝,黃屋已照睢陽宮。 嗚呼吾君天所立,豈料四載猶服戎。 向巡會稽不到海,未省駕舶觀民風。 定知諫諍有張猛,不可危急無高共。 自古美惡周必復,犬羊汝莫窮妖凶。 吉詰四奏元氣通,德音夜發春改容。 雷雨一日遍天下,父老感泣霑其胸。 臣少憂國今成翁,欲起荷戟傷疲癃。 小游太一未移次,大樹將軍莫振功。 劉琨祖逖未足雄,晏球一戰腥臊空。 諸君努力光竹素,天子可使塵常蒙。 君不見夷門山頭虎復龍,向來佳氣元蔥蔥。
zuó yán zhèng zhōng róng   yuán shuài zhàng yuè lín shān dōng  
wàn fāng áo áo jiào shàng   huáng zhào suī yáng gōng  
jūn tiān suǒ   liào zài yóu róng  
xiàng xún kuài dào hǎi   wèi shěng jià guān mín fēng  
dìng zhī jiàn zhèng yǒu zhāng měng   wēi gāo gòng  
měi è zhōu   quǎn yáng qióng yāo xiōng  
zòu yuán tōng   yīn fèi chūn gǎi róng  
léi biàn tiān xià   lǎo gǎn zhān xiōng  
chén shǎo yōu guó jīn chéng wēng   shāng lóng  
xiǎo yóu tài wèi   shù jiāng jūn zhèn gōng  
liú kūn wèi xióng   yàn qiú zhàn xīng sāo kōng  
zhū jūn guāng zhú   tiān shǐ 使 chén cháng méng  
jūn jiàn mén shān tóu lóng   xiàng lái jiā yuán cōng cōng