雷塘行

宋代 李之儀
鞭長不能及馬腹,有限生涯時苦促。空使後人悲前人,雷塘春草年年綠。 誰知秀色若可餐,風光付與初憑肩。力殫四海笑未已,眉黛一螺當幾錢。 君不見黃金棟樑回首蠹,漠漠胡沙青冢暮。麼弦欲斷空自知,千金漫買長門賦。 膏油續盡天須曉,石土餘壘可長保。就令並蒂永不分,也應終恨雷塘草。
biān zhǎng néng   yǒu xiàn shēng shí kōng shǐ 使 hòu rén bēi qián rén   léi táng chūn cǎo nián nián
shéi zhī xiù ruò cān   fēng guāng chū píng jiān dān hǎi xiào wèi   méi dài luó dāng qián
jūn jiàn huáng jīn dòng liáng huí shǒu   shā qīng zhǒng me xián duàn kōng zhī   qiān jīn màn mǎi cháng mén
gào yóu jǐn tiān xiǎo   shí lěi zhǎng bǎo jiù lìng bìng yǒng fēn   yīng zhōng hèn léi táng cǎo