雷太簡遺蜀鞭

宋代 梅堯臣
蜀道山之峭壁兮,如快刀一削平無痕。 其間春雷驚龍走,竹根迸石垂虺尾, 骨節瘦密風霜吞。野夫采之縋懸蔓, 分寸脫死持還奔。他人不可得此物, 乃重太守公侯孫。獻來一錢不肯要, 只乞斗抱歸村。太守立性豈諂貴, 將贈故人唯義存。我騎瘦馬固莫稱, 破韉爛轡沙塵昏。明日試趨君門, 孰不怪視竊笑言。
shǔ dào shān zhī qiào   kuài dāo xuē píng hén  
jiān chūn léi jīng lóng zǒu   zhú gēn bèng shí chuí huī wěi  
jié shòu fēng shuāng tūn cǎi zhī zhuì xuán màn    
fēn cùn tuō chí hái bēn rén    
nǎi zhòng tài shǒu gōng hóu sūn xiàn lái qián kěn yào    
zhǐ dòu bào guī cūn tài shǒu xìng chǎn guì    
jiāng zèng rén wéi cún shòu chēng    
jiān làn pèi shā chén hūn míng shì jūn mén    
shú guài shì qiè xiào yán