累日文符沓至悵然有感

宋代 陸游
白首逢人只累欷,今雖未是昨真非。 文章才盡欲焚稿,仕宦興闌當拂衣。 浪出自應為後戒,放言那計墮危機。 遼天華表蒼茫里,千載何人識令威?
bái shǒu féng rén zhǐ lèi   jīn suī wèi shì zuó zhēn fēi
wén zhāng cái jìn fén gǎo 稿   shì huàn xīng lán dāng
làng chū yīng wèi hòu jiè   fàng yán duò wēi
liáo tiān huā biǎo cāng máng   qiān zǎi rén shí lìng wēi