累日氣候差暖梅花輒已弄色聊課童僕芟削培灌以助其發戲成小詩三首 其三

宋代 李之儀
花是主人身是客,更欲花前羅酒食。花應笑我強相親,畢竟人花誰是得。 金樽到手我自醉,道人何妨且觀色。三界觀來即是空,醉里寧知漸游北。 等為圓鏡隨身現,認著分明卻虛擲。持此問花花不答,嗟我與君徒入域。 不如收卻閒眼坐,萬境紛紛在披坼。 一番風雨便紛飛,念垢情塵漫磨拭。今年春盡有明年,花落花開幾今昔。
huā shì zhǔ rén shēn shì   gèng huā qián luó jiǔ shí huā yīng xiào qiáng xiāng qīn   jìng rén huā shuí shì de
jīn zūn dào shǒu zuì   dào rén fáng qiě guān sān jiè guān lái shì kōng   zuì níng zhī jiàn yóu běi
děng wéi yuán jìng suí shēn xiàn   rèn zhe fēn míng què zhì chí wèn huā huā   jiē jūn
shōu què xián yǎn zuò   wàn jìng fēn fēn zài chè
fān fēng biàn 便 fēn fēi   niàn gòu qíng chén màn shì jīn nián chūn jìn yǒu míng nián   huā luò huā kāi jīn